Hiển thị các bài đăng có nhãn bếp Trang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bếp Trang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Audio Người Quảng đi ăn mì Quảng

Thương tô Mỳ Quảng!

“Giả dụ bây giờ mở một cuộc thi nấu mì Quảng thế nào cho đúng, chắc chắn thí sinh sẽ ẩu đả với thí sinh, giám khảo ẩu đả với giám khảo ba ngày ba đêm chứ chẳng chơi! Mà tô mì Quảng đúng nhãn hiệu sẽ không bao giờ được xác định trên cõi đời này! Bởi mì Quảng là món ăn chỉ đúng với ký ức và trải nghiệm của từng người! “ – Nguyễn Nhật Ánh.


Nói đến Việt Nam là người ta nhắc đến Phở, biết thêm chút nữa thì cũng chỉ đến Bún Bò Huế. Không phải chỉ với người nước ngoài, ngay cả trong nước, cũng ối người không biết đến cái món tên là Mỳ Quảng. Nhiều lúc tui tự hỏi bản thân rằng là cái món Mỳ Quảng quê tui hắn ngon như rứa, nói thiệt là không kém chi hai món kể trên, mà tại răng lại không nổi tiếng.

Nghĩ một hồi lâu, tui chợt nhận ra một điều là, cái thứ Mỳ Quảng mà tui thầm thương trộm nhớ hắn không đủ chuẩn để được nổi tiếng. Cái chuẩn ở đây không phải là cái chuẩn ngon dở, mà là cái chuẩn mực tự thân của món ăn. Người ta có thể định nghĩa một tô phở chuẩn, một tô bún bò Huế đúng điệu, chứ chẳng ai dám khẳng định như thế nào là một tô mỳ Quảng đúng nghĩa.

Bản chất của mỳ Quảng là chông chênh và bất định. Chông chênh và bất định hệt như đời sống của những người nông dân xứ Quảng ngày xưa. Đất đai nghèo nàn, hạn hán lũ lụt, nơi cá, nơi tôm, chỗ nào sẵn có cái gì là người ta đem nấu mỳ Quảng, xì xụp ăn cùng với người thân. Rứa cho nên bây giờ, nói tới mỳ Quảng là nói tới bèo bèo cũng chục loại nước nhưn (nhân). Tôm, thịt, tôm thịt, heo, bò, gà, ếch, lươn, cá lóc, sứa…….. Chưa kể đến sự khác nhau về các loại rau sống ăn kèm, màu sắc sợi mỳ, loại ớt ăn kèm, và còn nhiều nữa. Nói đơn giản cho mọi người có thể hiểu được căn cơ của cái món mỳ Quảng là gì, tui xin tóm gọn trong công thức sau đây:
  • X là loại thịt dung nấu nước nhưn 
  • Y là loại rau sống ăn kèm 
  • Z là loại bánh tráng hay phồng tôm 
  • N là phương pháp nấu 
Thì ta có: (X + Y + Z )*N = Mỳ Quảng.

Giải cái phương trình 4 ẩn kia ra được bao nhiêu nghiệm, thì có bấy nhiêu cách nấu mỳ Quảng để mà người ta có thể thưởng thức.

Có một câu hỏi như sau: “Hỏi dân Quảng, mỳ Quảng như răng là ngon nhứt?”

Với tui thì tô mỳ Quảng ngon nhứt là tô mỳ gà mẹ nấu nhân dịp cây chuối sau nhà trổ bông(bông chuối làm rau sống thì…). Ngon nhì là tô mỳ gà “Chế” của bà chị ở trọ cùng nơi đất khách quê người. Ngon sau nữa là tô mỳ tôm thịt “Chan thêm nước nước bún” cho ngập mặt mỳ mà tui kêu mỗi khi ăn ở cái quán trong hẻm nhà tui (món ni là độc quyền của tui, có chăng thì thêm thằng bạn hàng xóm của tui bắt chước ăn theo rồi biết nó ngon cỡ nào thôi)……

Cứ rứa đó, mỗi tô mỳ Quảng “Ngon” trong định nghĩa của người Quảng thường gắn với 1 hoài niệm chi đó. Ra quán ăn, quán ngon nhất là quán nấu giống với tô Mỳ trong ký ức kia nhất.

Mà cái thứ mỳ Quảng hắn hấp dẫn chi lạ. Mấy ai ăn một tô mỳ Quảng mà đủ…Phê. Ăn mỳ Quảng là phải ăn 2 tô. Như tác giả Trưởng Năng Tiến có viết trong một truyện ngắn như ri “Nhân loại có thể đổ đi ba tỉ tô phở, hai tỉ tô bún, và một trăm tỉ tô mì hay hủ tíu nhưng không ai có thể bỏ dở một "tô mì quảng ăn thêm." Mì quảng không làm ai ngán. Ăn nhiều thì nó bớt ngon chút xíu thôi hà.”.

Qua tới Mỹ, vô một quán nọ, thấy người ta để chần dần một dòng: MỲ QUẢNG, tự nhiên thấy bồi hồi một xí, order ngay một tô không chút do dự. Đợi! Và rồi thất vọng. Thất vọng vì sợi mỳ khô rang không chút dầu phụng. Thất vọng vì nước quá nhiều, thịt quá nhiều, mà rau thì để riêng trong đĩa một cách ngay ngắn. Thất vọng thêm cái nữa là họ đem ra đôi đũa cùng với…cái thìa =))…. Mượn lời của Trưởng Năng Tiến: “Người ta xêu nhẹ vài sợi mì vào muỗm, gắp thêm một chút rau, ấn nhẹ muỗm xuống tô để lấy thêm chút nước... rồi e ngại, rụt rè đưa vào mồm. Và rồi sẽ hiểu thế nào là nỗi thất vọng đắng cay của kẻ "yêu lại một người yêu thất tiết”. Thấy xót thiệt, thấy nó kệch cởm, đểu giả và học đòi đến mức đáng thương. Nhưng trên hết, mỳ Quảng nơi đây đã mất CHẤT rồi.

Cái CHẤT của mỳ Quảng chính là một trong những nguyên do khiến nó không thể “Sánh vai với các cường quốc năm châu” được. Ăn nó phải xì xụp, phải bưng tô, phải trộn, phải ăn vã, phải… quê một chút nó mới ngon. Chứ mỳ Quảng thì “không thể nào được đặt trên bàn ăn trải khăn trắng, dưới ánh đèn màu, và bên cạnh một bình hoa daisy; mì quảng lại càng trông khổ sở ngượng ngịu trên tay người bồi bàn mặc áo "chemise" trắng, cổ thắt nơ đen...” được.
Nhưng không phải nói là Mỳ Quảng thì không SANG. Mỳ mẹ tui nấu sang lắm. Một cái nia to chừng cái mâm ăn cơm, trên đó lót lá chuối được lau sạch. Rồi sau sống, sợi mỳ Quảng, ớt xanh nguyên trái, chanh, một chén đậu phụng, một chén hành lá, một tô nước nhưn được đặt lên trên cái nia đó. Mỗi nia là 3-4 người ăn. Ăn trong tô sứ dầy trắng, ăn bằng đũa gỗ đen mộc mạc. Không thể sang trọng hơn. Không thể tinh tế hơn. Và không thể Việt Nam hơn được.

Nhưng mà….

Các cô U30 nghe đồn là hạng sang và sành ăn bây giờ, người ta ăn thì chỉ ăn bằng một tay, một tô thì quơ đâu vài cọng mỳ, húp vài ba muỗng nước dùng. Người ta còn phải “DIET” thì cái món ngập chất béo như Mỳ làm sao mà các cô chịu ăn. Rồi ăn vã hả, như thế thì trầy son môi của các cô hết. Các cô là cứ phải Bò Kobe, bò úc, thịt cừu thì các cô mới tiêu hóa được. Cái giới sành ăn bây giờ thật là chảnh… “cờ hó”. Mà có phải các cô, các em không đâu. Các cô không đi ăn, thì bố bảo các anh, các bác dám đi nhé.

Lan man quá rồi. Chốt lại thôi.

Tui hy vọng rằng cái món ngon của quê tui một ngày nào đó sẽ được mọi nơi biết đến. Nhưng tui lại mong nó đừng đi quá xa cái xứ Quảng. Phải dân Quảng, phải có cái tính ƯA CÃI, mới có thể nấu được một tô mỳ Quảng “ra hồn”. Chốt bài bằng một đoạn của Nguyễn Nhật Ánh. Ông Ánh ni với mỳ Quảng giống hệt Trần Đăng Khoa đối với phở. Tui thề chưa ai nghiên cứu mỳ Quảng nhiều hơn lão.

“Những người Quảng đi ăn mì Quảng không chỉ làu bàu bực bội. Giận thì giận mà thương thì thương. Sau khi tuôn một tràng bình phẩm, cuối cùng bao giờ cũng là những góp ý nhiệt tình: Nhưn phải thế này, rau phải thế này, bánh tráng phải thế này… Điều đó thật ra là gì? Chẳng qua họ nóng lòng muốn món mì Quảng quê hương phải ngon hơn, phải “đúng” hơn, phải danh giá hơn để họ có cái mà giới thiệu, mà kể lể, mà tự hào với bè bạn xứ người và với đám con cháu sinh ra và lớn lên nơi đất ngụ cư. Khi rời khỏi vùng đất sản sinh ra nó, mì Quảng không còn thuần túy là món ăn nữa mà trở thành một trong những biểu tượng văn hóa của một vùng đất lắm kẻ tha hương. Về điều này, có thể mạo muội mượn hai câu thơ của thi sĩ Chế Lan Viên để cải biên cho hợp:

Khi ta ở chỉ là nơi “mì” ở

Khi ta đi “mì” đã hóa tâm hồn!

Tất nhiên, nghe khách góp ý, chủ quán nếu là người Quảng Nam chính gốc sẽ gân cổ cãi cho kỳ được để vừa bảo vệ cho món “mì Quảng của làng mình” vừa bảo vệ cho câu tục ngữ “Quảng Nam hay cãi”. Nếu không phải là người Quảng, chủ quán sẽ cười cười “Vâng, tôi sẽ tiếp thu và cố gắng sửa chữa…” Dĩ nhiên sau đó, chẳng chủ quán nào chịu mất công sửa chữa, vì nếu sửa theo thực khách A, chắc chắn thực khách B sẽ nổi trận lôi đình…”

Kent!

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Mì ếch - “biến tấu” ẩm thực của người xứ Quảng

Mì Quảng ếch là một “phá cách” hấp dẫn nhưng vẫn lưu giữ được hương vị đất Quảng.

bếp Trang - 441 Ông Ích Khiêm - Đà Nẵng
Khi đến Đà Nẵng - thành phố biển miền Trung xinh đẹp, du khách sẽ liệt kê vào danh sách những món ăn “không thể bỏ qua” loại mì truyền thống như mì Quảng cá lóc, mì Quảng tôm, gà, trứng, thịt…

Nhưng không có một công thức bất di bất dịch nào cho món ăn đậm đà hương vị miền Trung này, vì thế bạn hãy thử mì Quảng ếch - biến tấu lạ miệng hiện đang được các thực khách trẻ tuổi hào hứng lựa chọn.

Ếch ăn kèm mì Quảng là loại ếch đồng, thịt thơm và chắc, được chặt thành từng miếng to vừa ăn, rồi tẩm ướp với các loại gia vị (gồm hành tím, nghệ tươi giã nhuyễn, tiêu, muối, mắm, ớt, bột ngọt). Sau khi tẩm ướp đủ độ, ếch được xào với dầu phộng và các loại gia vị trong vòng 7 phút. Khi thịt ếch chín, chủ quán nhanh tay cho thơm, cà chua vào xào cùng rồi đổ thêm nước sôi, chờ thêm một chút rồi cắt hành khúc bỏ vào nồi, tắt bếp. Tô mì ếch nóng hổi, lạ miệng cùng hạt đậu phộng rang và miếng ớt sừng trâu sẽ mang đến cho thực khách vị ngọt thơm, béo ngậy của thịt ếch hòa lẫn với sợi mì và miếng bánh tráng giòn rụm xen giữa những cọng rau xanh.

Mì Quảng ếch là một “phá cách” hấp dẫn nhưng vẫn lưu giữ được hương vị đất Quảng. Ở Đà Nẵng có nhiều quán mì Quảng truyền thống đã được “chỉ điểm” trong các guide book như mì Quảng 1A Hải Phòng, mì Quảng Bà Lữ (126 Hàm Nghi), mì Quảng Túy Loan…; còn với món mì Quảng ếch, bạn có thể tới quán 441 Ông Ích Khiêm (quán Trang) với mức giá dao động 15 - 30 nghìn/tô tùy tô lớn - nhỏ.

T.H
http://www.baogiaothong.vn/mi-ech--bien-tau-am-thuc-cua-nguoi-xu-quang-d106554.html

Ăn mì quảng ếch ở Đà Nẵng

(iHay) Mì quảng ếch ở Đà Nẵng là biến tấu thông minh của người xứ Quảng, giúp thứ đặc sản quen thuộc như hơi thở trở thành một món ăn mang hương vị cá tính hơn.

Với mì quảng ếch, nếu là những người đã quen ăn mì quảng “cổ điển” thật không dễ chấp nhận, bởi mì quảng phải là sự kết hợp của thịt heo và tôm mới “chuẩn mực”.

Nhưng giới trẻ thì lại vô cùng thú vị với sự biến tấu lạ miệng này. Ếch ăn kèm mì quảng phải là loại ếch đồng thì thịt mới thơm và chắc, mới tạo nên một nồi mì quảng có vị ngọt thanh tao, tự nhiên.

Ếch mang về, làm sạch da và nội tạng, chỉ lấy phần thịt và xương ếch. Chặt ếch thành từng miếng to vừa ăn, rồi tẩm ướp với các loại gia vị như hành tím, nén, nghệ tươi giã nhuyễn; tiêu, muối, mắm, ớt, bột ngọt.

Cho dầu phụng phi với một ít nén giã nhuyễn, dầu chín tới thì cho ếch vào om nhỏ lửa. Để lửa riu riu đến khi miếng thịt ếch vừa thấm tháp thì cho thêm ít nước, nấu thêm một chút rồi nêm nếm cho nhân thật vừa miệng.

Đã là mì quảng, thì ngoài nhân ngon, sợi mì được tráng từ loại gạo ngon, thì còn phải hội đủ thêm các yếu tố: rau sống tươi phải có cải con và bắp chuối xắt sợi, đậu phụng quê rang chín giã nhuyễn, miếng bánh tráng nướng giòn rụm, ớt xanh xứ Quảng đi kèm..., vậy mới đúng điệu.

Mì quảng ếch cũng vậy, phải giữ lại những món ăn kèm của mì quảng nguyên bản, nên vẫn lưu được hương vị đậm chất quảng. Thịt ếch thấm tháp, nước nhân đậm đà, làm nên một món mì quảng “phá cách” vô cùng ngon.

Mì quảng, với sợi mì to được chế biến từ loại gạo ngon đã quá quen thuộc với người xứ Quảng 
Nhưng khi “phá cách” kết hợp với ếch, món mì quảng truyền thống đã trở nên độc đáo, lạ miệng
Ếch được om trên lửa riu riu, để thịt ếch thấm tháp và nhân giữ được vị đậm đà của món mì quảng
Rau sống ăn kèm không thể thiếu cải con và búp chuối xắt sợi 
Và miếng bánh tráng giòn rụm 

Theo iHay - Thanh Niên
http://ihay.thanhnien.com.vn/de-nhat-khoai/hom-nay-an-gi/an-mi-quang-ech-o-da-nang-426.html

Lạ miệng cùng mì Quảng ếch đồng

Cha đẻ Mì quảng Ếch Đà Nẵng - là đầu bếp Trang - 441 Ông Ích Khiêm - Đà Nẵng
Thực đơn mì Quảng hiện nay rất phong phú. Từ tô mì gin truyền thống có nước nhưn được làm bằng tôm thịt, đến mì gà, mì cá lóc, mì bò, bò trứng hay mì hến, mì lươn.

Tuy nhiên, không phải người Quảng Nam nào cũng từng ăn thử một tô mì ếch dù món ăn này được cho là dân dã và gần gũi với bà con xứ này.

Lần đầu tiên tôi thưởng thức tô mì ếch khi về thăm nhà người bạn tại thị trấn Ái Nghĩa, huyện Đại Lộc (Quảng Nam), cách đây gần 5 năm. Chiều ấy trời mưa dai dẳng, bố bạn “vỗ đùi cái đét” rồi quay sang tôi cười bảo: Tối nay bác sẽ mời cháu tô mì quảng ếch đồng. Nói xong, ông nhờ bác gái đi chợ mua mì còn mình vào nhà mang theo đèn pin đi soi ếch.

Một giờ sau, ông trở về cùng những con ếch to tròn, loang loáng nước và đi thẳng ra giếng đá sau nhà. Ở đó, ông hái lá tre chà sát mình ếch để loại bỏ hết chất nhờn rồi dùng dao lột nhẹ lớp da, mổ cắt bỏ hết nội tạng chỉ để lại phần thân và đùi.

Thịt ếch sau khi làm sạch được ông cắt thành từng miếng, tẩm ướp các loại gia vị như hành, sả, tỏi, nước mắm, bột ngọt, muối, ớt với lượng vừa ăn. Đặt chảo lên bếp, phi dầu phộng với hành tím, tỏi, nghệ tươi băm nhỏ và cho ếch vào xào chừng 7 phút để ngấm gia vị.

Khi thịt ếch chín ông mới cho thơm, cà chua vào xào cùng rồi đổ thêm nước sôi, chờ sôi thêm một lúc rồi cắt hành khúc bỏ vào nồi, tắt bếp. Dạo ấy lần đầu tiên ăn mì ếch nên trong tôi có sự háo hức, đợi chờ. Và rồi, tô mì ếch nóng hổi bưng lên, và vào miệng, thêm vài hạt đậu phộng rang cùng miếng ớt sừng trâu, tôi cảm nhận vị ngọt thơm, béo ngậy của thịt ếch hòa lẫn vào sợi mì.

Lần thưởng thức tô mì ếch thơm lừng năm đó khiến cho sau này, mỗi dịp đi ăn mì Quảng, tôi đều ngó nghiêng xem thực đơn có món mì ếch hay không. Thường thì những lần như thế, tôi đều thất vọng vì không nhiều quán mì Quảng hiện nay có món mì này.

Ở Đà Nẵng, nếu muốn thưởng thức món ngon này, tôi có thể đến địa chỉ 441 Ông Ích Khiêm, một quán nhỏ khá bình dân nhưng có đầy đủ các loại nhưn dành cho mì Quảng.

Giữa phố xá bộn bề, giữa những dãy hàng quán đủ loại, quán mì Ái Nghĩa vẫn tấp nập khách vào ra. Họ đến đây để thưởng thức tô mì ếch lạ miệng, ngọt thơm. Cũng tại đây, có lần tôi gặp một thực khách người Quảng Trị nhưng ghiền món mì ếch đến nỗi lần nào đến quán cũng gọi riêng món này để thưởng thức.

Anh bảo, ăn một lần rồi ghiền luôn đến giờ nên mỗi khi có dịp ghé quán, anh đều chọn mì ếch như một lẽ tất nhiên phải thế. Ở đó, tôi cũng gặp rất nhiều người Quảng Nam đến ăn tô mì ếch như một cách nhớ về những mùa mưa nơi quê nhà.

http://www.baodanang.vn/channel/5433/201501/moi-tuan-mot-dia-chi-la-mieng-cung-mi-quang-ech-dong-2393270/ 
HUỲNH LÊ - BaoDanang.vn

Mì quảng Trang - 441 Ông Ích Khiêm

Ăn mỳ Quảng như cả 5 giác quan của ta được khơi dậy trọn vẹn để thưởng thức hương vị đặc biệt, hấp dẫn của của tô mỳ ngát hương.

Cái ấn tượng đầu tiên đập vào mắt ta là một tô mỳ với đầy đủ sắc màu: màu trăng trắng của cọng mỳ nhỏ xinh, màu xanh mượt non mởn của rau sống, màu vàng rộm của bánh tráng, đậu phộng, màu đo đỏ của nước nhưng, tôm, cá hay thịt…Đó là giác quan là thị giác.

Giác quan thứ hai đó là khứu giác được đánh thức bởi mùi thơm sực nức của nước nhưng hội tụ đầy đủ hương vị của miền đất Quảng, của mùi chanh thơm phức, mùi bánh tráng nướng giòn hấp dẫn của những loại rau Quế nổi tiếng của đất Quảng thì hương vị tô mỳ càng thêm hấp dẫn gấp bội phần.
Giác quan thính giác và vị giác được khơi dậy lúc ta gắp một đũa mỳ cho vào miệng, cắn một miếng ớt thật cay, húp 1 ngụm nước lèo cho phát ra tiếng "soạt", cộng thêm cái giòn tan của bánh tráng khi đó mới thấy cái thú, mới thấy cái ngon đầy miệng. Ăn mỳ Quảng mà thiếu bánh tráng thì coi như không đúng cách. Bánh tráng cho ta cái giòn giã và thơm tho, cái béo của dầu mỡ quyện với cái béo của gạo nuớng trong bánh tráng càng làm cho người ăn có cảm giác ngon miệng mà không ớn. Giác quan vị giác, được coi là giác quan quyết định món ngon hay không. Tất cả các hương vị ngon ngọt, chua cay, mặn mà hòa quyện với nhau. Năm loại vị cơ bản trong ẩm thực Việt được xem như triết lý ngũ vị trong ẩm thực Việt cũng tuân thủ rất khéo triết lý âm dương ngũ hành trong quan niệm chung về con người và vũ trụ theo cách nghĩ thuần phác của người dân Việt. Và phải ăn ngay, ăn từ khi còn nóng. Mỳ Quảng mà để nguội sẽ mất ngon, lá mỳ sẽ bị tơi ra, rau sống héo đi, cái mùi thơm giòn của rau, đậu sẽ bị tản bớt...

Giác quan cuối cùng đó là cảm nhận về món Mỳ Quảng mình vừa ăn xong có ngon không? Có quyết định ăn thêm tô thứ hai hay không?

Quán Trang : 441 Ông Ích Khiêm, Q. Hải Châu, TP Đà Nẵng
mì quảng Ếch gia truyền từ năm 1972


Thưởng thức món mỳ Quảng mẹ nấu ngày xưa trong một không gian ấm cúng nhẹ nhàng mà gần gũi thiên nhiên đất Quảng.


Rau dùng cho Mỳ Quảng

Rau dùng cho Mỳ Quảng là những loại rau có mùi vị đặc biệt. Người Quảng khi làm mì thì dùng rau gồm cải con (tức là cải vừa nhú mầm), rau húng lủi, rau quế xanh, xà lách, và đặc biệt là phải có hoa chuối thái mỏng. ngoài ra còn có các loại phụ liệu không thể thiếu là hành lá, ớt xanh, bánh tráng gạo mè, chanh, nước mắm ớt được làm từ cá cơm (dùng để nêm thêm cho vừa khẩu vị của từng người) và đậu phụng rang giã nhỏ.


Nước lèo, nước dùng cho mì Quảng

Nước nhưng dùng cho mì Quảng được chế biến từ nhiều loại nguyên liệu khác nhau tùy theo loại mì mà thực khách muốn dùng.

Mì Quảng truyền thống thì nguyên liệu chính là tôm tự nhiên và thịt heo tươi. Tôm sau khi lấy đầu, làm sạch để nguyên con thì được ướp cùng với thịt, một ít tôm được giã nát để cho vào nước tạo vị ngọt tự nhiên. Mì Quảng truyền thống hầu như rất ít khi dùng đường khi chế biến. Nguyên liệu sau khi ướp thì được tao bằng dầu phụng cho đủ độ thấm và nấu với nước dùng.


"Có một điều, ăn Mì Quảng mà thiếu bánh tráng thì coi như không đúng cách. Bánh tráng cho ta cái giòn giã và thơm tho, cái béo của dầu mỡ quyện với cái béo của gạo nướng trong bánh tráng càng làm cho người ăn có cảm giác ngon miệng mà không ớn"


"Nhắc đến Quảng Nam - Đà Nẵng, chắc hẳn không ai trong các bạn không nghĩ ngay đến mỳ Quảng, món ăn đặc sản nổi danh của vùng đất này. Mì Quảng không giống phở Bắc, cũng chẳng giống bún bò Huế hay bún Ốc Hà Nội. Mì Quảng có nhìu loại khác nhau, nào là mì gà, mì tôm, mì thịt, mì sườn, mì cá lóc… nhưng hương vị đặc trưng của nó thì không lẫn vào đâu được. Hòa quyện cùng cọng mi trắng ngà, mềm mại là vị thanh ngọt và béo của nước hầm xương, mà người dân địa phương vẫn hay gọi là nước lèo"


"Để có tô mỳ Quảng ngon phải qua nhiều công đoạn. Đầu tiên là vo gạo, ngâm rồi xay bột, lấy trùng bột vừa bánh mới ngon. Tráng bánh đòi hỏi phải khéo tay, bánh mỏng, đều thì con mỳ ngon hơn khi ăn. Bánh tráng xong lấy ra gọi là mỳ lá. Xắt lá mỳ thành sợi là việc làm thể thiện tay nghề người làm bánh. Một tay cầm cán dao, một tay đặt lên mũi dao lần lượt nhấn từng tay xuống vừa di chuyền dần theo lá mỳ gấp tư để tạo thành mỳ sợi"